NHỚ MẸ HIỀN
Sống có bao lâu mãi muộn phiền
Đêm về thao thức, ngủ không yên
Đau thương một kiếp... ngàn cay đắng
Khổ lụy đời người... vạn đão điên
Xứ lạ xốn xang bao tức tối
Quê người đau xót những niềm riêng
Tháng năm biền biệt làng thôn cũ
Trằn trọc canh thâu ...nhớ mẹ hiền!
MỘT THỜI
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét